| Chu Mạnh Sơn, vợ của Y Kurr và Ls Nguyễn Văn Đài |
Được sự giúp
đỡ của Quĩ tù nhân lương tâm tại Úc châu, anh Chu Mạnh Sơn và tôi đã có chuyến
đi thăm các cựu tù nhân lương tâm người Ê Đê và thân nhân của họ tại Đắc Lắc
thành công.
Chuyến đi này
đã được thông báo trước tới cơ quan an ninh, nên là chuyến đi công khai. Mặc dù
vậy, khi đang ngồi trong phòng chờ lên máy bay tại Nội Bài, thì cũng có một
nhân viên an ninh theo dõi cho tới khi tôi bước vào bên trong máy bay. Còn anh
Chu Mạnh Sơn đi từ Sài Gòn lên Buôn Mê Thuật.
Khi xuống sân
bay Buôn Mê Thuật, tôi đã thấy rất nhiều nhân viên an ninh địa phương đứng chờ
bên ngoài, công an mặc sắc phục thì đang sắp xếp các chuyến xe taxi. Lát sau,
khi tôi và anh Sơn gặp nhau. Anh Sơn kể lại lúc anh ra sân bay đón tôi, thì anh
thấy xe an ninh Bộ CA, an ninh tỉnh rất nhiều ở khu vực sân bay, anh nghĩ là có
đoàn khách quốc tế hay phái đoàn chính phủ tới thăm Buôn Mê Thuật. Điều này làm
anh lo lắng là tôi sẽ không tới được.
Chúng tôi
được người bạn đồng lao người Ê Đê là Senat Ksor đón và đưa về nhà của anh.
Chúng tôi ngồi chơi, hỏi thăm sức khỏe, công việc của anh và gia đình. Uống ly
café đặc sản của Tây nguyên do chính người nhà anh pha chế. Tránh làm phiền gia
đình anh, chúng tôi ra quán ăn trưa và sau đo bắt đầu một hành trình dài đi
thăm các cựu tù nhân lương tâm.
Chúng tôi bắt
khởi hành từ khoảng 12.30 trưa cho tới hơn 7 giờ tối mới trở lại nhà Senat,
trong một hành trình gần 200km. Trong chuyến đi, chúng tôi tới thăm 7 gia đình
cựu tù nhân lương tâm người Ê Đê và 2 gia đình thân nhân của hai tù nhân đang
bị giam giữ tại Thái Nguyên. Ba gia đình khác do đường xa và khó đi nên chúng
tôi không tới được.
Hầu hết các
cựu tù người Ê Đê đều từng phải chịu mức án trên dưới 10 năm tù. Trong thời
gian họ còn ở trong tù, vợ con của họ phải chịu biết bao vất vả. Phần lớn các
gia đình đều có con cái còn nhỏ, người vợ một mình phải làm lụng vất vả nuôi
con ăn học, thỉnh thoảng phải tiết kiện để gửi chút quà cho chồng trong tù.
Sau khi người
chồng mãn hạn tù trở về, cuộc sống của họ dần dần bớt khó khăn do có sự đóng
góp công sức của người chồng. Tất cả các cựu tù đều phải chịu hình phạt quản
chế 5 năm. Nên việc đi lại của họ gặp nhiều khó khăn. Thỉnh thoảng vẫn bị an
ninh địa phương hỏi thăm, sách nhiễu.
Trong số các
gia đình mà chúng tôi tới thăm, thì khó khăn nhất là gia đình của Y Kurr. Anh
bị bắt năm 2004, và bị án sơ thẩm là 21 năm, phúc thẩm giảm xuống còn 17 năm.
Trước đây bị giam ở nhà tù Nam Hà, từ năm 2012 thì bị chuyển tới nhà tù Phú
Sơn, tỉnh Thái Nguyên. Từ khi anh bị bắt, một mình vợ anh phải vất vả nuôi con
còn nhỏ, và nuôi bố mẹ. Bản thân chị cũng có nhiều bệnh tật, sức khỏe rất yếu.
Chỉ kể: thỉnh
thoảng Y Kurr được gọi điện về nhà, anh xin chị gửi cho anh thuốc chữa bệnh,
một chút thực phẩm là lá đu đủ phơi khô, cua đồng rang khô và nghiền nhỏ. Chị
nói mấy tháng trước tiết kiệm được chút tiền định mua quà gửi cho anh thì người
bố ốm nặng, phải đi viện nên hết tiền. Tháng vừa rồi cũng tiết kiệm được một
chút thì bản thân chị lại phải đi viện. Bác sĩ nói chị phải mổ để cắt u sơ,
nhưng chị không đủ tiền để tiến hành phẫu thuật. Mới hôm trước, Y Kurr lại gọi
về nhắc chị gửi thuốc và thực phẩm cho anh. Chị kể cho anh nghe chuyện ốm đau
của bố, con và bản thân mình. Chị chỉ thấy phía anh im lặng và tiếng thở dài
thất vọng. Chị hiểu là anh tuyệt vọng lắm, đã không giúp được gì cho vợ con,
gia đình mà còn làm phiền nữa. Nước mắt chị ứa ra, không biết nói sao để an ủi
người chồng.
Chị nói tiếp
là án của anh còn dài, hai vợ chồng sức khỏe đều đau yếu. Chẳng biết Chúa gọi
họ về lúc nào. Đã gần 5 năm rồi chị chưa có cơ hội đi thăm anh. Chị nghĩ có lẽ
hai vợ chồng khó có cơ hội gặp lại nhau trên đất này, có thể họ chỉ còn cơ hội
gặp lại nhau trên thiên đàng.
Tôi hỏi chị
mong ước điều gì? Chị trả lời trong nước mắt là mong được cùng người con đi
thăm người chồng, người cha yêu quí của chị và con chị trước khi Chúa gọi chị
về.
Chuyến đi Đắc
Lắc của chúng tôi có thể nói là thành công. Khi chúng tôi đã chứng kiến trực
tiếp cuộc sống của những người cựu tù nhân lương tâm, thân nhân của tù nhân
lương tâm. Trong suốt chuyến đi, an ninh địa phương có đi theo chúng tôi, nhưng
họ không cản trở. Sau khi chúng tôi rời khỏi các gia đình, thì an ninh địa phương
có tới hỏi thăm, nhưng không có gì căng thẳng. Có thể nói đây là một tiến bộ
vượt bậc so với năm 2012. Khi đó tôi, anh trai của anh Phùng Mai và một người
cựu tù Ê Đê có giúp đỡ tài chính cho một số gia đình tù nhân lương tâm. An ninh
Đắc Lắc đã biết và họ đã tiến hành sách nhiễu, đe dọa, khủng bố những người
nhận giúp đỡ, người đi giúp đỡ trong một thời gian dài.
Trước khi kết
thúc bài viết này, cho tôi thay mặt những gia đình cựu tù nhân lương tâm và
thân nhân của họ được gửi những lời cảm ơn chân thành tới Quĩ tù nhân lương
tâm, đồng bào Việt Nam hải ngoại đã giúp đỡ trước đó và chuyến đi vừa qua.
Chúng tôi
mong muốn Quĩ tù nhân lương tâm và đồng bào hải ngoại tiếp tục giúp đỡ cho
những người Ê Đê vẫn còn trong lao tù.
Hà nội, ngày
18 tháng 6 năm 2015
Luật sư
Nguyễn Văn Đài
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét